The Birthmark [Nathaniel Hawthorne]

Vết bớt

dfeeca185f9505aaa9709beb95968f53-d57jw1i
Cách đây rất lâu rồi, có một nhà khoa học tài ba nọ đã phải nếm trải một cơn biến động tinh thần dữ dội hơn bất kỳ phản ứng hóa học nào.

Chàng giao cho người phụ tá coi sóc phòng thí nghiệm, rửa sạch hóa chất trên tay mình và đi hỏi một phụ nữ xinh đẹp làm vợ. Vào thời đó, những khám phá khoa học mới mẻ như điện chẳng hạn, có vẻ đã mở ra nhiều con đường dẫn đến vùng đất thần diệu. Chẳng lấy gì làm lạ khi tình yêu khoa học lại cạnh tranh với tình yêu nam nữ.

Nhà khoa học đó có tên là Aylmer. Chàng đã dâng hiến trọn vẹn bản thân mình cho các nghiên cứu khoa học nên chẳng thể nào bị loại tình yêu thứ cấp kia làm cho mềm yếu. Tình yêu của chàng dành cho cô vợ trẻ chỉ mãnh liệt hơn nếu tình yêu đó có thể kết hợp với tình yêu khoa học.

Sự hòa trộn như thế đã cho ra những kết quả thực sự tuyệt vời. Nhưng một ngày nọ, rất nhanh sau khi cưới, Aylmer nhìn vợ mình với vẻ mặt lo lắng.

“Georgiana này”, chàng nói, “nàng có bao giờ nghĩ rằng vết bớt trên má nàng có thể xóa sạch đi được không?

“Không.” Nàng mỉm cười trả lời. Thế nhưng cảm nhận được sự nghiêm túc trong câu hỏi của chồng, nàng nói, “Nhiều người gọi nó là điềm may đấy và em cũng nghĩ là vậy.”

“Trên một gương mặt khác thì là vậy nhưng trên gương mặt nàng thì không. Không đâu em yêu, Bà Mụ đã nặn ra nàng quá hoàn hảo đến nỗi cái khiếm khuyết nhỏ nhoi này khiến ta thấy kinh sợ, như một dấu hiệu của sự bất toàn trần tục” chồng nàng đáp.

“Làm chàng kinh sợ!” Georgiana thét lên đau đớn. Mặt nàng đỏ lựng và rồi nàng òa khóc. “Thế sao chàng lại lấy em? Chàng đâu thể nào yêu thương thứ làm chàng thấy kinh sợ!”

Xin giải thích rằng ở giữa má trái của Georgiana có một vết bớt hằn sâu dưới da. Vết bớt này thường có màu đỏ sậm. Khi mặt Georgiana ửng hồng thì nó trở nên mờ đi. Nhưng khi mặt nàng chuyển sang tái nhợt thì vết bớt giống như một vệt đỏ nhơ bẩn trên nền tuyết trắng. Vết bớt cứ thế đến và đi theo từng cảm xúc của trái tim nàng.

Vết bớt có hình dạng như một bàn tay nho nhỏ. Những người tình cũ của Georgiana từng nói rằng bà tiên diệu kỳ đã đặt bàn tay của mình lên mặt nàng khi nàng mới lọt lòng. Nhiều người nói rằng một quý ông sẽ liều cả mạng sống của mình để có được vinh dự hôn lên bàn tay huyền bí ấy.

Nhưng cũng có nhiều người không đồng tình. Một số các bà các cô nói rằng cái bàn tay màu đỏ đó đã hoàn toàn hủy hoại vẻ đẹp của Georgiana.

Còn những người đàn ông ngoài cuộc-những người không ngợi khen vết bớt- thì chỉ muốn nó biến đi cho khuất mắt. Sau ngày cưới, Aylmer nhận ra rằng đấy cũng là tâm trạng của chàng.

Nếu như Georgiana ít xinh đẹp hơn thì hẳn vẻ xinh xắn của bàn tay bé nhỏ ấy sẽ khiến chàng cảm thấy tình yêu của mình với vợ mạnh mẽ hơn. Nhưng ngược lại, nàng quá hoàn hảo, thế nên chàng lại thấy vết bớt ấy thật khó lòng chịu được.

Aylmer xem vết bớt như là dấu hiệu của nỗi đau buồn, bệnh tật và chết chóc về sau này của vợ chàng. Ngay lập tức, vết bớt đó khiến chàng đau khổ nhiều hơn là niềm vui do vẻ đẹp của Georgiana mang đến.

Trong suốt khoảng thời gian lẽ ra là hạnh phúc nhất của họ, Aylmer lại chỉ nghĩ đến vấn đề đau khổ này. Trong ánh nắng ban mai, Aylmer mở mắt ra, cúi nhìn mặt vợ và nhận ra dấu hiệu của sự bất toàn ấy. Khi họ ngồi bên nhau cạnh ánh lửa hồng trong đêm tối, chàng lại nhìn vào vết bớt.

Chẳng mấy chốc, Georginana bắt đầu sợ ánh mắt của chồng. Biểu hiện của chàng khiến gương mặt nàng tái nhợt. Và thế là vết bớt trở nên nổi bật như viên hồng ngọc trên nền đá trắng.

“Aylmer này, chàng còn nhớ giấc mơ đêm qua về vết bớt đáng ghét này không?” nàng hỏi với một nụ cười yếu ớt.

“Không! Không hề!” Aylmer ngạc nhiên trả lời.

Tâm trí chàng phiền não vì đến giấc ngủ cũng không thể kiểm soát những bóng ma ấy, không thể nào kiềm tỏa chúng phát lộ ra các bí mật sâu kín. Giờ thì Aylmer đã nhớ ra giấc mơ của mình. Chàng mơ thấy mình và người phụ tá Aminadab đang cố gắng làm phẫu thuật gỡ đi vết bớt đó. Nhưng con dao của chàng càng vào sâu thì cái bàn tay bé nhỏ kia càng chìm sâu hơn nữa, cho đến khi nó bắt được trái tim của Georgiana.

Aylmer cảm thấy tội lỗi khi nhớ về giấc mơ đó.

“Aylmer à,” Georgiana nói, “Em không biết cái giá nào vợ chồng ta phải trả khi xóa đi vết bớt này cả. Xóa nó đi có thể khiến gương mặt em biến dạng hoặc sức khỏe em suy kiệt mất.”

“Georgiana thân yêu ơi, ta đã suy nghĩ về chuyện này rất nhiều rồi,” Aylmer nói. “Ta cam đoan rằng ta có thể xóa sạch nó.”

“Vậy thì cứ liều lĩnh cố gắng xem sao,” Georgiana nói. “Đời chẳng đáng sống khi vết bớt đáng ghét này khiến em trở thành thứ chàng hãi sợ. Chàng có kiến thức khoa học sâu rộng và đã tạo nên những phát kiến vĩ đại. Hãy xóa đi vết bớt bé nhỏ này vì niềm thanh thản của chàng và của chính em.”

“Vợ yêu ơi,” Aylmer reo lên. “Đừng nghi ngờ năng lực của ta. Ta đã chuẩn bị sẵn sàng để biến gò má này trở nên hoàn hảo như gò má kia.”

Chồng nàng nhẹ nhàng hôn lên bờ má phải, nơi không có bàn tay màu đỏ kia.

Hôm sau, hai vợ chồng đi đến phòng thí nghiệm của Aylmer, nơi chàng đã tạo ra tất cả những phát kiến lẫy lừng của mình. Georgiana sẽ sống trong một căn phòng đẹp đẽ gần đó mà chàng đã chuẩn bị; trong khi đó, chàng sẽ làm việc không ngừng nghỉ trong phòng thí nghiệm. Từng cái từng cái một, Aylmer thử hàng loạt các thí nghiệm tác dụng mạnh lên vợ mình. Thế nhưng, vết bớt vẫn còn đó.

Georgiana chờ đợi trong phòng. Nàng đọc qua một lượt các cuốn sổ ghi chép những quan sát khoa học của chồng. Nàng không thể không thấy rằng rất nhiều cuộc thí nghiệm của chàng đã kết thúc trong thất bại. Nàng quyết định tự mình đi xem nhà khoa học làm việc.

Điều đầu tiên gây ấn tượng với Georgiana khi bước chân vào phòng thí nghiệm là cái lò luyện nóng rẫy. Xét theo lượng bồ hóng phủ trên nó thì dường như nó đã được đun từ lâu lắm rồi. Nàng nhìn thấy các loại máy móc, các ống nghiệm, ống đong hình trụ và nhiều loại bình đong khác dùng để thí nghiệm hóa học. Điều khiến nàng chú ý nhất chính là Aylmer. Chàng lo lắng và tái mét như xác chết khi đang tiếp tục chuẩn bị một loại hóa chất.

Georgiana nhận ra rằng chồng nàng đã và đang giấu kín sự căng thẳng cùng nỗi sợ hãi của mình.

“Chàng đã nghĩ cho em quá nhiều, đến nỗi chàng không thể thú thực về những rủi ro mà ta gặp phải,” nàng nói. “Em sẽ uống bất cứ thứ gì chàng làm cho em, cho dù đó có là độc dược đi chăng nữa.”

“Em yêu ơi, ta chẳng hề giấu nàng điều gì cả,” Aylmer nói. “Ta đã đưa cho nàng những loại thuốc hóa học đủ mạnh để thay đổi toàn bộ hệ thống sinh lý của nàng. Chỉ còn lại duy nhất một thứ này để thử thôi và nếu thất bại, chúng ta hết hy vọng!”

Chàng dẫn nàng trở vào phòng, và một lần nữa, nàng chờ đợi, cô đơn cùng những suy nghĩ của riêng mình. Nàng hy vọng chỉ trong một khoảnh khắc thôi, nàng có thể thỏa mãn các khuôn mẫu lý tưởng nhất của chồng mình. Nhưng nàng nhận ra rằng tâm trí chàng sẽ mãi không ngừng đòi hỏi thứ mới mẻ hơn, đẹp hơn và hoàn hảo hơn.

Vài giờ sau, Aylmer quay trở lại, mang theo một cái cốc thủy tinh chứa chất lỏng trong suốt.

“Quy trình hóa học này diễn ra hoàn hảo,” chàng nói, “Trừ phi khoa học của ta lừa gạt ta, thứ thuốc này không thể nào thất bại được.”

Để thử nghiệm, chàng nhỏ một giọt chất lỏng lên phần đất của một bông hoa úa tàn mọc trong chậu đặt tại căn phòng. Một chốc sau, cái cây trở nên khỏe mạnh và xanh tươi trở lại.

“Em không cần chứng minh đâu,” Georgiana lặng lẽ nói. “Đưa em cái cốc. Em lấy làm hạnh phúc khi đặt mạng sống của mình vào tay chàng.”

Aylmer ngồi cạnh vợ, quan sát nàng và ghi chép. Chàng ghi lại tất cả, từ hơi thở đến chuyển động của mí mắt. Chàng nhìn chăm chú vào vết bớt. Theo từng nhịp thở, một cách chậm rãi, nó dần mờ đi.

“Ôi Chúa ơi! Nó sắp biến mất kìa,” Aylmer nói. “Thành công! Thành công rồi!”

Chàng mở toang tấm rèm cửa để ngắm khuôn mặt vợ dưới ánh mặt trời. Nàng xanh xao quá. Georgiana mở mắt và nhìn vào tấm gương chồng nàng đang cầm. Nàng gắng gượng mỉm cười khi thấy vết bớt gần như biến mất.

“Aylmer tội nghiệp của em,” nàng nói dịu dàng. “Chàng đã quá tham vọng. Với niềm tham vọng cao ngất, thuần túy đó, chàng đã từ chối tặng phẩm đẹp nhất mà Cõi Trần Tục này trao cho. Em sắp ra đi rồi, anh yêu ạ.”

Quả vậy, bàn tay trên mặt nàng là thứ nối kết nàng với sự sống. Khi vệt màu cuối cùng biến mất khỏi má nàng cũng là lúc nàng trút hơi thở cuối cùng.

Mù quáng bởi ý tưởng vô nghĩa về sự bất toàn và một mục tiêu bất khả thi, Aylmer đã đánh mất mạng sống của vợ mình và cơ hội được sống hạnh phúc. Trong nỗ lực khiến vợ mình hoàn hảo, chàng đã không nhận ra nàng đã thật sự hoàn hảo ngay từ đầu rồi.


Dịch: Calamittie

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s